mạng phát sóng nhanh win365

trở về trang cuối
Của bạn vị trí hiện tại:tiêu điểm >

FB88 - sxmb thu sau-FB88 - sxmb thu saunền tảng

2021-03-02 19:39:34nguồn:Người đam mê câu cá

《FB88 - sxmb thu sau:FB88 - sxmb thu sauTải xuống,FB88 - sxmb thu saunền tảng》Cung Thuỵ Thần biết một đạp nàycũng không oan, vì cô làm sai trước, bị ba mắng vài câu cũng đúng, nhưng có người ở trước mặt anh nói cô không tốt, anh không chịu được, trongphút chốc lại nói ra những lời này, thật sự là điên rồi。Trong lòng không ngừng mắng mình ngu ngốc, sớm biết chỉ cần khóclóc van xin vài ba câu là anh sẽ nhẹ nhàng hơn, không làm đau mình nữa,trước đây cô tội gì cứ cắn răng mà chịu đựng, làm anh đùa bỡn thân thểcô đến thảm thương, thật là, sao cô lại không nhận ra điều này sớm hơnchứ?Nhưng sữa tươi vừa vào miệng lập tức đã làm anh hối hận, ui… Vết thương ở lưỡi bị sữa nóng làm cho đau ráthơn thêm, anh trừng mắt liếc cô gái đầu sỏ kia。Cảm nhận được cô không dễ chịu,Cung Thuỵ Thần dừng lại, kiên nhẫn dỗ dành: “Cưng ơi, hít thở, dùng mũiđể thở đi, ngoan… Đừng vặn vẹo… Ừ…。”Lờinói của anh không rõ ràng, nhưng Lăng Nhược Tịch dường như có thể hiểuý: Chỉ cần là em, anh sẽ thích, chỉ cần là em, anh sẽ không ghét bỏ, sẽkhông có chuyện không muốn em。Ưm… Sâu quá… Chậm một chút… Hu hu… Em… Á…。”Lăng NhượcTịch nghe thế thật sự dở khóc dở cười, sao lại là cô đang lộn xộn chứ,rõ ràng là anh bất chấp trường hợp hay tình huống, cứ muốn động ɖu͙ƈ bừa bãi thì có, cô không phối hợp ngược lại thành lỗi của cô?”Nước mật bên dưới thân cô vung vẩy khắp nơi, chỉ chốc lát đã làm cho tay anh ướt nhẹp, còn nói là không thích, đúng là không thành thật mà, Cung Thụy Thần dùng ngón tay bóp chặt hạt châu nhỏ nơi cửa động của cô nhưtrừng phạt, sau đó hung hăng véo lấy。Cung Thụy Thần hóa đá nửangày mới có phản ứng, anh bị lưu manh đùa bỡn?Có điều, cảm giác này cũng không tệ lắm?Côkéo tủ quần áo ra, nhìn thấy váy ngắn trẻ trung phơi phới cùng các loạitất chân, cô thèm đến mức nuốt nước miếng, nhưng lại nhớ đến cơ thể cònxanh xanh tím tím của mình, cô lập tức mắng thầm, xấu hổ nhìn chỗ khác,tiện tay lấy một cái váy liền thân dài tay màu trắng, trang điểm đơngiản cùng trang sức trang nhã xong, cô đến phòng bếp hí ha hí hửng cầmlấy cơm trưa của cô và Cung Thụy Thần, mang theo ảnh chụp quần áo củamình chạy đến cao ốc Cung thị。” Cung ThụyThần không trả lời mà hỏi ngược lại, anh cúi đầu ɭϊếʍ hôn cần cổ của cô, đồng thời bàn tay cũng mạnh mẽ phá tan đi sự phòng ngự yếu ớt, thẳngtay đưa vào trong đùi non ấm áp, da thịt mềm mại nơi ấy làm cho anh vôcùng hưởng thụ, anh đã sờ đến qυầи ɭót nhỏ của cô。” Cung Thụy Thần xua tay, cầm sữa tươi lên uống một ngụm che giấu sự mất tự nhiên của mình。”Cô không hét lên còn đỡ, vừa hét lên đã làm cho Cung Thụy Thần bất mãn, anh cong môi nhìn cô cười: Lưu manhhả?”Lăng Nhược Tịch nhìn xấp ảnh chụp quần áo và giày dép, lập tức thở phào。” Bên trong động hoa cóvật lạ làm cho Lăng Nhược Tịch thất kinh, hoảng sợ muốn ngồi dậy xem thử là gì。“Cũng không phải, em chỉ là muốn đểdành chút tiền, nhỡ sau này mình ly hôn, em cũng sẽ không đến mức túngquẫn。Vì thế cô mở miệng nói: “Quần áo, giày dép này em chưa mặc lần nào, cũng mặc khôngđược, nghĩ chất đống trong kho cũng phí lắm, còn không bằng bán đi đểđổi lấy tiền mặt thì hơn。”Lăng Nhược Tịch đúng thật dở thật dởcười, sao anh lại trẻ con như vậy chứ?Càng nghĩ càng ức, càng nghĩ càng không chịu được, núi lửa nhỏ Lăng NhượcTịch bộc phát, nhân lúc mọi người không chú ý, tay cô chui dưới bàn nhéo anh một cái。Tuy cô đã từng nghĩ đến sẽ ở bên cạnh anh, nhưngđiều cô trăn trở nhất vẫn là sau khi ly hôn cô sẽ sống thế nào。A…。Cô lại dùng dáng vẻ đáng thương nhìn anh xin tha thứ: “Chồng ơi, đừng mà… Em mệt…。Đầu gậy to tròn của Cung Thụy Thần bị cửa t。。


Duyệt ảnh lớn

FB88 - sxmb thu sau:Vừa nghĩ đến anh lại lập tức nóng lên。Dựa theo quỹ đạo vốn có, một năm sau cô sẽ ly hôn với Cung Thuỵ Thần, lạiầm ĩ với Lăng gia, cho nên Lăng gia cắt đứt mọi nguồn chi tiêu của cô,cô dựa vào khoản tiền sau ly hôn để cầm cự học xong năm tư, còn mua mộtcăn hộ nhỏ, sau khi tốt nghiệp lập tức kết hôn với tên cặn bã kia。Lăng Nhược Tịch lại rêи lên một tiếng, chợt nhớ đến lồng ngực đang bị thương của anh, khuôn mặt đỏ hồng nhỏ giọngnói: “Anh đừng có di chuyển, để em。”Nghe ra được oán trách của cô, Cung Thụy Thần lập tức nhớ đến chuyện mất hồn đêm qua, thế là tâm tình càng tốt hơn cắn lấy cánh môi đang bĩu lên của cô, thân mật cưng chìu nói: “Em ngoan một chút, anh sẽ làm nhẹ hơn。Cô gái nhỏ…… Cắn chặt thêm đi…。“Ông xã… Em sai rồi…” Lăng Nhược Tịch cố nhịn đau, sống chết cũng khôngbuông, vội vàng hét lên: “Không phải em muốn ly hôn, chỉ là em không cólòng tin, anh là người xuất sắc như vậy, em cảm thấy mình không xứng, em sợ có một ngày anh sẽ không còn quan tâm em nữa。Lăng NhượcTịch bị hành động thân mật bất ngờ của anh làm cho đỏ mặt, chắc chắn làkhông có ai nhìn thấy mới thở phào nhẹ nhõm một hơi, cảm thấy thật ngọtngào nhưng cô lại không cam lòng xé mẫu bánh mì trong tay, nhìn theobóng lưng đang rời đi của anh, lầm bầm nhỏ giọng mắng: “Anh bảo em mangcơm thì em sẽ mang sao, thật mất mặt, em đây không mang đó thì sao, xemanh có thể làm gì em, hứ…”Cung Thuỵ Thần thấy cô há hốc miệng nhìn chăm chăm mãnh thú của mình, nhất thời nổi điên, ngồi bật dậy, ấn đầu cô xuống。Nhưng cô còn chưa nhìn được rõ, anh lại chùn eo xuống cắm thẳng vào, Lăng Nhược Tịch nhạy cảm nhận ra có gì đó không đúng, cái đó của anh dường như còn mang theo vật lạ, mỗi lần đi vào đều nặng nề ma sát nụ hoa châu non mềm nhạy cảm nơi cửa huyệt của cô。“Đừng khóc, ngoan mà…Không khóc nữa…” Cung Thụy Thần vừa không ngừng dịu dàng hôn lên mắt môi cô vừa nhỏ giọng dỗ cô, động tác bên dưới càng lúc càng nhẹ nhàng。Cung Thuỵ Thần ở trước mặt người khác vẫn lạnhlùng như trước, nhưng vừa đến giờ tan sở thì lập tức chạy bay về nhà,liên tục từ chối mấy lần tụ tập, làm cho cậu tư Trần Minh Hiên la lối ầm ĩ rằng cậu đã bị bỏ rơi, anh hai có chị dâu rồi thì không cần cậu nữa。“A a…A… Ưm… A a a a…” Lăng Nhược Tịch còn chưa kịp trảlời câu hỏi của anh đã bị kɧօáϊ cảm ngập tràn che lấp, bên trong hànhlang chật hẹp không ngừng co thắt lại, kɧօáϊ cảm quá mức tựa như dòngđiện chạy khắp toàn thân cô, cô sung sướиɠ ngửa mặt lên cao, thét lênmột tiếng thật dài。” Cung Thụy Thần từng bước đến gần cô gái nhỏ đang một bụng oán giận anh, dường như là nghiến răng nghiến lợi hỏi。Sau đó lấy cơm trưa Lăng Nhược Tịch đưa đến bày ra, thấy điện thoại côđể trong túi xách, bỗng nhiên anh rất tò mò, cô đã lưu số anh tên gì?Lăng Nhược Tịch hơi mệt một chút, cô bất mãn vì anh cứ liên tục làm nhiềulần, cô vặn vẹo cái eo nhỏ muốn tránh né。Chỉcòn lại thư ký Trần cầm trong tay ảnh chụp quần áo cùng túi xách, giàydép, bấm ngón tay đếm số tiền trong túi của cô sắp bay ra ngoài。LăngNhược Tịch ngoan ngoãn đồng ý, cô cũng muốn ở lại đây, nhân cơ hội nàythực hiện kế hoạch lớn của mình。Cung ThụyThần nhân cơ hội vọt lên tóm lấy cô, Lăng Nhược Tịch lại càng thêm sợ,vừa hét vừa ba chân bốn cẳng đứng dậy chạy về phía trước: “Đồ lưu manh,anh đừng đến đây, đừng mà…。Cung Thụy Thần thấy cô bằng lòng phối hợp, bên dưới cũng đã ướt đẫm, lập tức đặt cô xuống đất, để cho cô chống hai tay lên bàn làm việc, váy dàicũng bị xốc lên, sau đó cởi bỏ qυầи ɭót của cô đi, tách hai chân cô rộng ra một chút, không thể chờ được nữa mà kéo khóa quần xuống, giải phóngquái vật to lớn đang căng cứng của mình ra ngoài, sau đó thuận thế đẩyvào, đầu mãnh thú thành công chen lấn đi vào cửa mình nhỏ hẹp của cô。Cô lại dùng dáng vẻ đáng thương nhìn anh xin tha thứ: “Chồng ơi, đừng mà… Em mệt…。”Lăng Nhược Tịch mệt muốn chết, miễn cưỡng mở mắt ra,nhìn cái thứ đồ chơi giúp người làm chuyện xấu kia, nhất thời đỏ mặt,vừa thẹn vừa giận giật lấy rồi dùng hết sức ném ra ngoài, trong miệngkhông quên lẩm bẩm: “Đồ biến thái, lưu manh。Anh lợi hạinhất… Ông xã thật cừ… Em không chịu nổi nữa rồi…A… Của anh lớnquá…。Lăng Nhược Tịch cảm thấy trêи người nhẹ một chút, nhanh chóng cầm điện thoại lênxem: đã bảy giờ mười lăm rồi, trước đây cô chưa xuống ăn sáng, người làm cũng đúng bảy giờ sẽ gọi cô dậy, hôm nay sao lại muộn như thế, hay là?Không biết sao, cô lại càng cảm thấy uất ức,nước mắt rơi như mưa, dường như mang cả tâm trạng oán hận bị Lý Thượngphản bội, tất cả đều chảy hết ra ngoài。


Duyệt ảnh lớn

FB88 - sxmb thu sau:”Lờinói của anh không rõ ràng, nhưng Lăng Nhược Tịch dường như có thể hiểuý: Chỉ cần là em, anh sẽ thích, chỉ cần là em, anh sẽ không ghét bỏ, sẽkhông có chuyện không muốn em。Qua mấy ngày suy nghĩ cặn kẽ, cô quyết định chọn khoa thiết kế thời trang, dù sao cô cũng là người trọng sinh, đối vớingành nghề hot nhất mười năm sau cô đều rõ như lòng bàn tay, hơn nữa côcó nền tảng vững chắc từ khoa mỹ thuật hội hoạ, còn từng may những mẫuquần áo đẹp mà mình thích nhưng không tiền mua được。Nhưng sữa tươi vừa vào miệng lập tức đã làm anh hối hận, ui… Vết thương ở lưỡi bị sữa nóng làm cho đau ráthơn thêm, anh trừng mắt liếc cô gái đầu sỏ kia。Tiếng hôlớn này của cô cuối cùng cũng làm Cung Thụy Thần lấy lại được chút lýtrí, anh dùng sức một chút ôm cô bế lên, xoay người quay về giường lớn,mỗi một bước chân của anh đi là mỗi một cú va chạm vào trong cô, nhiềulần anh cũng cố ý đẩy sâu vào tận cùng bên trong động hoa nhạy cảm củacô, còn chưa đến giường nhưng Lăng Nhược Tịch bị anh đẩy đưa phải tiếtra mấy lần, toàn thân treo trêи người anh cũng mềm nhũn thành một vũngnước。Cung Thụy Thần bị cô cọ xát đến khó chịu, xoay người đè cô xuống dưới thân, cúi đầu cắn lấy vành tai củacô, giọng nói khàn đặc: “Sướиɠ không em?” Bị anh liên tục đẩy mạnh cắm sâu như vậy, làm cho cuốnghọng của Lăng Nhược Tịch cảm thấy đau, cô theo bản năng thít chặt lại,nhưng chặt chẽ lại càng làm Cung Thuỵ Thần thoải mái hơn, anh không khỏi gầm gừ: “Quá sướиɠ… Giỏi lắm… Vợ ơi, đừng ngậm chặt như vậy, anh khôngnhịn được, aaa…。”“Khó chịu… A。“Á… Đồ háo sắc, cứu mạng… Thả em ra…” Lăng Nhược Tịch nằm trong ngực anh ra sức giãy giụa。Cung Thụy Thần bị cô xoắn chặt có chút khôngkìm được, tốt độ ra vào của côn tht càng lúc càng nhanh, cuối cùng anhcũng gầm lên một tiếng, cắm thẳng vào trong nơi sâu nhất của cô mà phuntrào tinh hoa。“A…” Lưng Lăng Nhược Tịchbỗng truyền đến đau đớn, là Cung Thuỵ Thần cắn trêи lưng cô một cái,đồng thời bên dưới lại càng dùng sức hung hăng đẩy mạnh vào trong, đẩyvào động sâu bên trong động hoa, làm cô vừa đau vừa ngứa, cửa miệng t。Có phải là chuyện liên quan đếnem hay không?Thế là anh hưng phấn bừng bừng, nâng cô gái nhỏ nhếchnhác dưới thân lên, thay đổi tư thế, vác hai chân cô đặt trêи vai mình,dùng sức đẩy con quái vật khổng lồ từ trêи cao xuống đi vào trong thânthể cô。Lăng Nhược Tịch được anhvừa xoa nắn vừa ɭϊếʍ láp, làm cho toàn thân nóng lên, rêи rỉ nũng nịutựa như con mèo nhỏ, Cung Thuỵ Thần chịu không được nữa rồi, anh xoayngười đè cô xuống, kéo căng hai chân cô ra, đưa tay mò xuống dưới chơiđùa hoa huyt của cô。”Cũng đã làm đến nước này rồi, Lăng Nhược Tịch không để ý nữa, nghe theo hướng dẫn của anh ɭϊếʍ ʍút̼ đầu mãnh thú, sau đó ɭϊếʍ vòng quanh khắp nơi, cẩn thận không bỏ sót chỗ nào。”“Em, em em…。” Lăng Nhược Tịch vừa tìm quần áo anh vừa cởi ra ném bên giường vừa nói。“Buông ra。Anh cúingười xuống kéo khóa váy ra, làm cho cả bộ ngực cùng lưng đều lộ rangoài, sau đó vùi mặt mình vào cổ cô gặm cắn da thịt nõn nà, cùng lúc đó bàn tay to cũng xuyên qua nách kéo áo ngực ra, rồi dùng sức nắn bóp bầu ngực mềm mại, dưới thân hung hăng va chạm một giây cũng không ngừng,xâm lấn huyệt nhỏ mập mạp của cô。“Anh… Anh trai tốt… Tha cho em… Ông xã…。Cũng may là LăngNhược Tịch kiên trì mỗi sáng sẽ cùng Cung Thuỵ Thần xuống lầu ăn sángđúng giờ, ông bà Cung không quá nhiệt tình nhưng cũng không còn nhìn côbằng ánh mắt lạnh lùng nữa。Ngày mai còn dậy sớm nữa đó, nếu không ba mẹ lạigiận em, xin anh đó…”Nhìn thấy dáng vẻ giả vờ giả vịt của cô,anh mềm lòng, kéo cô vào ngực mình, rồi vuốt ve tấm lưng trần của cô,lắng nghe nhịp đập của trái tim cô, bình yên đi vào giấc ngủ…Không được…Đừng mà… Không muốn đâu。Lăng NhượcTịch vừa lẩm bẩm vừa theo anh lên lầu, vừa vào phòng ngủ, Cung Thuỵ Thần lập tức đi tắm。” Tiêu hóa được những lời anh nói, Lăng Nhược Tịch lập tức ngổn ngang trong gió, thật sự là mắc cỡ muốn chết, cô vừa rồi đã nói cái gì chứ,hu hu hu… Cô không muốn sống nữa, Lăng Nhược Tịch chôn mặt vào chăn ủ êkhông thôi, dùng sức đập giường。。(完)【biên tập:win365vn】 2021-03-02 19:39:34。

FB88 - sxmb thu sau:Cô khôngphục, dùng tay cố sức bấu anh hai cái, Cung Thụy Thần bị đau hít sâuvào, ánh mắt lập tức đanh lại, trả thù bằng cách dùng ngón tay bóp chặtkhối thịt nhỏ non mềm nhạy cảm nơi cửa động của cô, rồi dùng sức bấm một cái。Cung Thụy Thần thấy cô ra ngoài, nhìn cô nhếch môi cười cười: “Tới ăn cơm。Ừ, thả lỏng, từtừ hít thở nào, ừm~… Rất giỏi…”Lăng Nhược Tịch nghe lời hít mộthơi dài, sau đó từ từ thở ra, quả nhiên cảm giác tốt hơn nhiều, CungThuỵ Thần bắt đầu di chuyển, phân thân to lớn chậm rãi cắm sâu vào cổhọng cô, có dị vật đi vào cô theo bản năng nuốt lấy, cảm các căng phồngcàng thêm khó chịu, Lăng Nhược Tịch nức nở khóc lên, cố gắng nhổ ra,nhưng không có cách nào vì sau gáy đã bị giữ chặt, cô chỉ có thể dùngtay đẩy eo anh ra, đồng thời lưỡi nhỏ của cô ɭϊếʍ lung tung vật to lớnđó。” Cung Thuỵ Thần đưa tay ra nắm chặt lấy bầu ngực nõn nà đang lắc lư trước mắt mình, dùng sức xoa bóp lấy, giọng nói trầm khànmê hoặc。Sauđó chính là cuộc sống khổ cực gần mười năm của cô, bất việc gì cô cũngđều làm, chuyên ngành học cũng không có đất dụng võ。Lăng Nhược Tịch cắn răng ngồi dậy, gắt giọng nói: “Anh nhắm mắt lại cho em。Cung Thuỵ Thần cũng ngồi dậy theo cô, nghi ngờ hỏi:”Em định làm gì?” Anh khàn giọng ra lệnh。Cung Thuỵ Thần ở trước mặt người khác vẫn lạnhlùng như trước, nhưng vừa đến giờ tan sở thì lập tức chạy bay về nhà,liên tục từ chối mấy lần tụ tập, làm cho cậu tư Trần Minh Hiên la lối ầm ĩ rằng cậu đã bị bỏ rơi, anh hai có chị dâu rồi thì không cần cậu nữa。” Anh khàn giọng ra lệnh。Nhìn người đẹp đang cười đến tươi rói trước mặt mình, tuổi tác có lẽ xấp xỉvới cô, Lăng Nhược Tịch đột nhiên cảm thấy rất hợp cạ với cô gái này,hơn nữa cô cũng muốn bán quần áo và giày dép cho nhân viên ở đây, điềuđầu tiên cô cần làm là tạo mối quan hệ, thế nên cô bước lên một bước,đặt hộp cơm lên bàn cô thư ký, bắt chước cô ấy thì thầm: “Làm thư ký của anh ấy cực lắm phải không?Cô đã suy nghĩ thật nông cạn rồi, chỉ lo tìm cáchbán được quần áo đi, không nghĩ đến chuyện làm như thế sẽ khiến anh khóchịu。”Lăng Nhược Tịch vừa nghethấy được thư ký Trần sắp đi vào, cô sợ hãi mà giật mình, nhanh chóngthẳng lưng lên, mắng khẽ: “Tiểu nhân。”Lăng Nhược Tịch vừa nghethấy được thư ký Trần sắp đi vào, cô sợ hãi mà giật mình, nhanh chóngthẳng lưng lên, mắng khẽ: “Tiểu nhân。Cung ThụyThần nhân cơ hội vọt lên tóm lấy cô, Lăng Nhược Tịch lại càng thêm sợ,vừa hét vừa ba chân bốn cẳng đứng dậy chạy về phía trước: “Đồ lưu manh,anh đừng đến đây, đừng mà…。Lăng Nhược Tịch mệt muốn chết đâu còn sức lực, nức nở nằm úp sấp trêи người anh không chịu động, Cung Thụy Thần nhìn đồng hồ trêи tường, không có ý tốt mà nhắc nhở cô: “Còn hai mươi mốt phút, em màkhông nhanh là thư ký Trần sẽ vào đó。Nếu có một ngày, quan hệquyền lợi giữa chúng ta không còn, anh có ghét bỏ em hay không quan tâmem nữa hay không?”Cung Thuỵ Thần lạnh lùng nhìn cô ừ một tiếng, sau đó lướt qua người cô lên lầu, Lăng Nhược Tịch ngạc nhiên,dường như tâm tình của anh hôm nay không tốt, rõ ràng sáng nay rời đirất sáng sủa sao giờ về lại hoá âm u thế này?Lăng Nhược Tịch về phòng lập tức đứng ngồi không yên chờ Cung Thuỵ Thần quay về。Qua nửa ngày, giao dịch đã thành công, Lăng Nhược Tịch mang vẻ mặt hớn hởchạy về phòng làm việc đang mở rộng cửa của Cung Thụy Thần。Lăng Nhược Tịch cảm giác được phân thân cực lớn của anh đã đẩy vào tận cổhọng của mình, anh vẫn còn muốn đẩy thêm vào, cô chưa có kinh nghiệmkhẩu giao, miệng nhỏ nghẹn phồng, cảm giác khó thở làm cô sợ hãi, khôngtự chủ đưa tay đẩy hông anh ra。”“Ưm… Sướиɠ… Sướиɠ lắm… A… Thụy Thần… Thụy Thần…。Lăng Nhược Tịch lại rêи lên một tiếng, chợt nhớ đến lồng ngực đang bị thương của anh, khuôn mặt đỏ hồng nhỏ giọngnói: “Anh đừng có di chuyển, để em。Anh điêncuồng ra vào trong khe huyệt nhỏ run rẩy của cô, mỗi một lần như thế đều mang theo một dòng nước mật trong suốt ra ngoài, khiến cho bắp đùi củacô và anh nhìn dính nhớt vô cùng。。

biên tập:bảng đặc biệt xổ số miền bắc 2018

<sub id="50298"></sub>
    <sub id="96129"></sub>
    <form id="54736"></form>
      <address id="86597"></address>

        <sub id="55273"></sub>